Kinh Tế - Tài Chính

Để nền kinh tế tự chủ trước Trung Quốc

Doanh nghiệp và cơ quan quản lý nên xem đây là một cơ hội để thoát khỏi sự phụ thuộc vào Trung Quốc trong kinh tế. Ảnh: Internet
Từ năm 2.000 đến nay, nhập khẩu hàng Trung Quốc vào Việt Nam tăng trên 100 lần. Nhập siêu với Trung Quốc cứ đại nhảy vọt, năm 2013 là hơn 23 tỉ USD. Trung Quốc hiện có 940 dự án lớn với tổng vốn hơn 5 tỉ USD đầu tư vào Việt Nam. Các dự án hầu hết đều chậm tiến độ, thiết bị lạc hậu, hiệu quả kém và xuất khẩu hàng chục ngàn lao động chui vào Việt Nam. Một số dự án còn có nguy cơ xâm hại đến an ninh quốc phòng. 
Thương lái Trung Quốc bày đủ chiêu xấu để phá hoại kinh tế Việt Nam. Hơn 1/3 nguyên liệu sản xuất của Việt Nam là của Trung Quốc. Đến cả cây tăm xỉa răng, mỗi năm phải nhập từ Trung Quốc cả ngàn tấn. Việt Nam đang trở thành thị trường béo bở tiêu thụ hàng thải, hàng độc hại của Trung Quốc. 
Trong thời đại hiện nay, kinh tế sẽ quyết định tất cả, “mạnh vì gạo, bạo vì tiền”. Để cho nền kinh tế bị phụ thuộc Trung Quốc như hiện nay, trước hết cần xem lại công tác quản lý. 
Nếu quản lý tốt, thương lái Trung Quốc không thể giở đủ chiêu trò bỉ ổi để phá hoại kinh tế, gây bao khốn khổ cho nông dân Việt Nam?
Dân ta còn nghèo khổ nên ham rẻ mà bất chấp độc hại, coi thường cả tính mạng mình và sức khỏe nòi giống. Tiếp tay đắc lực cho sự lệ thuộc Trung Quốc là một số doanh nghiệp Việt Nam. Cứ tư duy kiểu thằng Bờm, ăn xổi, chọn việc giản đơn, ít chịu đầu tư. Làm ăn với Trung Quốc luôn bị bắt chẹt nhưng không cầu kỳ chất lượng, dễ cùng nhau mua gian bán lận. Làm ăn với Mỹ và châu Âu thì khó tính, phải đầu tư lớn và lâu dài. 
Du lịch cũng vậy, cứ chạy theo phong trào và cái lợi trước mắt. Chạy theo khách TQ thì khách Mỹ và châu Âu, những thị trường khó tính và ổn định lâu dài, sẽ tẩy chay. Ví du khách Trung Quốc tới đâu thì thiên hạ tránh xa tới đó. Trong kinh doanh, lợi mình nhưng không được hại nước. Mình tôn trọng mọi khách hàng nhưng cũng phải biết chọn lọc.
Làm sao thoát dần khỏi sự lệ thuộc vào Trung Quốc? Chẳng mấy khó khăn nếu mình muốn và đồng lòng. Trước hết, quản lý phải chặt. Mấy thương lái Trung Quốc qua bày trò đểu, cứ xử nghiêm theo theo luật, mời quốc tế đến dự. Truy cứu trách nhiệm từ cấp xã và cả đơn vị tổ chức tiếp tay cho các hành vi “phá hoại kinh tế Việt Nam”
Các doanh nghiệp phải biết nhục và xấu hổ khi  xuất tre thô và nhập khẩu tăm thành phẩm, ăn cướp việc làm của người khuyết tật. Những doanh nghiệp lâu nay chỉ biết làm ăn với Trung Quốc phải dám đối mặt và chấp nhận khó khăn, thử thách như kiểu cai ma túy. Nhiều nước khác không lệ thuộc Trung Quốc vẫn sống khỏe và phát triển tốt. Thậm chí, nhờ thoát khỏi "bóng ma" Trung Quốc, cả Nhật Bản và Hàn Quốc đều là những cường quốc kinh tế hàng đầu. 
Nhà nước cần có chính sách hỗ trợ cụ thể, giảm thuế và khuyến khích các doanh nghiệp thoát Trung. Cần phải tư nhân hóa toàn bộ nên kinh tế chứ không bắt chước Trung Quốc, cứ thập cẩm loại hình doanh nghiệp. Về phía người tiêu dùng cũng phải thay đổi. Giá rẻ nhưng phải an toàn, chất lượng và dứt khoát “không góp tiền cho những kẻ chuyên gây sự với Việt Nam” .

Thoát khỏi sự lệ thuộc không có nghĩa là đoạn thương. Chúng ta vẫn buôn bán, làm ăn với Trung Quốc nhưng bình đẳng, đôi bên cùng có lợi và phải tôn trọng nhau chứ không thế thua thiệt đủ đường như hiện nay. Đó là cách giữ nước hiệu quả, là sứ mệnh mệnh lệnh thiêng liêng mà lịch sử đã giao phó cho mọi người dân Việt.

Nguyễn Văn Mỹ (Chủ tịch HĐTV Lửa Việt Tours)